mỗi miền là mộ phần thân xác
lịch sử nước ta nghiệp chướng nặng nề
làm sao hóa giải
đường ta về dài trong tâm tưởng
về đâu em mưa gió vẫn đầy sông
mang trên vai trong tim những cánh đồng
gió sa mạc tình người héo rũ
lưa thưa những bụi gai còi cọc
nở chùm hoa oan khuất
đám xương rồng bạc nhược
gắt gỏng điêu ngoa một màu đỏ máu
co cụm cầu bơ cầu bất
một thiên đường tội nghiệp
đất nước bi thương lạc bờ thế kỷ
về không em yêu
thấy gì những đổi mới hôm nay
nghe quạnh hiu cõi lòng mơ cố quận
qui cố hương mà sao ưu uất
giữa phi trường xa lạ
sao thân quen
những bộ mặt hợm hĩnh trơ phèn
hắn là ai nhìn tôi lạ quá
anh em ư ánh mắt lạnh như dao
tôi từ miền Nam
chuyến tàu đêm ra Hà Nội
năm cửa ô xưa
cô Bắc Kỳ phố cổ kiêu sa
tôi thấy em nơi quán cà phê góc phố
đường hàng ngang hàng bạc hàng đào
em nhỏ nhẹ tôi nhớ người Hà Nội hôm qua
cửa sổ nắng chiều kẽo kịt tiếng thời gian
nhìn tháp rùa mà mơ hòan kiếm
và…em là ai
trong mắt em có điều gì khó cưởng
tôi ngây người chiêm ngưỡng dung nhan
bỗng dưng nghe em văng tục…
nhánh đào Nhật Tân em muốn giá hời
lửa hương trầm quanh quẩn chiều ba mươi
hỡi em gái gánh hàng rong
lầm lũi phố chiều
tay chai gân nổi
bán cho anh củ khoai củ sắn
mang nỗi buồn trắc ẩn đói nghèo
nơi khách sạn lên đèn
lắm thằng đốt tiền mua vui cuộc rượu
nơi phố mặt tiền thước đất thước dollar
dặm đường xuyên quốc gia
dòng xe tải từ biên giới Trung Hoa
về Quãng Ninh Thái Bình
Ninh Bình Nam Định
mù mịt đêm ngày
xuôi Nam
chở những kiện hàng độc dược giết người
tôi đáp chuyến tàu đêm
từ ga Hàng Cỏ
ngược Tây Bắc lên Lào Cai
chợ miền cao
nhánh hoa đào lười biếng
chợ Cốc Lếu lưa thưa ngày giáp Tết
những cô Thái trắng da trứng chân dài
trời trở rét em mang giày ủng
em môi son trời mạn ngược biên thùy
tôi đứng bên này sông
trông qua cầu biên giới
chỉ một bước chân hữu nghị anh em
ngày chiến tranh bảy chín
giặc tràn qua cột mốc
gia sản tiền nhân chảy máu hận thù
“Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
có nàng Tô thị có chùa Tam Thanh”
tôi đau đớn kiếm tìm trong cổ tích
lời đồng dao gió rít ải Nam Quan
em thơ mẹ gìa giặc giết hết
chúng càn xong ngập lụt máu nhân dân
buổi sáng mù sương
xe leo dốc đứng
đường lên Sapa những thửa ruộng bậc thang
dài trong nắng sớm
mù mịt khói trời đến tận cửa trăng sao
cô gái Dzao đỏ. Dzao xanh. áo choàng thổ cẩm
theo mây xuống núi
xóm làng xinh đẹp từng vuông đất
hồn Tháp Bạc mây về Lai Châu
bản Tà Phìn về xuôi em họp chợ
bám đất rẽo cao
nắng se da màu chiều hiu quạnh
tôi về đây ngóng đợi đêm Chợ Tình
nghe câu hát thổ âm miền Tây Bắc
cô gái Tày
áo chàm váy cuốn
núi rừng thiên kỷ
đồng đội tôi chết rục Cổng Trời
hồn lởn vởn bốn mùa mây ướp lạnh
ngóng quê nhà Rạch Miễu mây về xuôi
ai qua đây đào xới đất rừng
nhớ hộ dùm tôi những nấm mồ đoãn mệnh
tôi lên Yên Tử xanh núi nhọn
kiếm sắc lưng trời thấy bóng Vua Trần
nghìn thu…nghìn thu…hồn lẫm liệt
ngài Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông
một sớm cưỡi Rồng đi mất
tôi đứng dưới mái chùa cong
thấy trên rong rêu hơi thở đời Trần
bóng tiền nhân cõng đá dựng biên cương
hình như núi cũng xanh màu khắc khổ
này đây cây cổ thụ bóng ngàn sau
lá nghìn năm vàng óng bóng vườn chùa
một nỗi ngậm ngùi thương thân thế
đất thiêng hơi gió áo nâu sồng
Tết 2012
Cái Trọng Ty