Cái Trọng Ty
… cũng ngạo với đời một chút vui

May
27

mỗi miền là mộ phần thân xác
lịch sử nước ta nghiệp chướng nặng nề
làm sao hóa giải
đường ta về dài trong tâm tưởng
về đâu em mưa gió vẫn đầy sông
mang trên vai trong tim những cánh đồng
gió sa mạc tình người héo rũ
lưa thưa những bụi gai còi cọc
nở chùm hoa oan khuất
đám xương rồng bạc nhược
gắt gỏng điêu ngoa một màu đỏ máu
co cụm cầu bơ cầu bất
một thiên đường tội nghiệp
đất nước bi thương lạc bờ thế kỷ
về không em yêu
thấy gì những đổi mới hôm nay
nghe quạnh hiu cõi lòng mơ cố quận
qui cố hương mà sao ưu uất
giữa phi trường xa lạ
sao thân quen
những bộ mặt hợm hĩnh trơ phèn
hắn là ai nhìn tôi lạ quá
anh em ư ánh mắt lạnh như dao

tôi từ miền Nam
chuyến tàu đêm ra Hà Nội
năm cửa ô xưa
cô Bắc Kỳ phố cổ kiêu sa
tôi thấy em nơi quán cà phê góc phố
đường hàng ngang hàng bạc hàng đào
em nhỏ nhẹ tôi nhớ người Hà Nội hôm qua
cửa sổ nắng chiều kẽo kịt tiếng thời gian
nhìn tháp rùa mà mơ hòan kiếm
và…em là ai
trong mắt em có điều gì khó cưởng
tôi ngây người chiêm ngưỡng dung nhan
bỗng dưng nghe em văng tục…
nhánh đào Nhật Tân em muốn giá hời
lửa hương trầm quanh quẩn chiều ba mươi

hỡi em gái gánh hàng rong
lầm lũi phố chiều
tay chai gân nổi
bán cho anh củ khoai củ sắn
mang nỗi buồn trắc ẩn đói nghèo
nơi khách sạn lên đèn
lắm thằng đốt tiền mua vui cuộc rượu
nơi phố mặt tiền thước đất thước dollar

dặm đường xuyên quốc gia
dòng xe tải từ biên giới Trung Hoa
về Quãng Ninh Thái Bình
Ninh Bình Nam Định
mù mịt đêm ngày
xuôi Nam
chở những kiện hàng độc dược giết người

tôi đáp chuyến tàu đêm
từ ga Hàng Cỏ
ngược Tây Bắc lên Lào Cai
chợ miền cao
nhánh hoa đào lười biếng
chợ Cốc Lếu lưa thưa ngày giáp Tết
những cô Thái trắng da trứng chân dài
trời trở rét em mang giày ủng
em môi son trời mạn ngược biên thùy

tôi đứng bên này sông
trông qua cầu biên giới
chỉ một bước chân hữu nghị anh em
ngày chiến tranh bảy chín
giặc tràn qua cột mốc
gia sản tiền nhân chảy máu hận thù
“Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
có nàng Tô thị có chùa Tam Thanh”
tôi đau đớn kiếm tìm trong cổ tích
lời đồng dao gió rít ải Nam Quan
em thơ mẹ gìa giặc giết hết
chúng càn xong ngập lụt máu nhân dân

buổi sáng mù sương
xe leo dốc đứng
đường lên Sapa những thửa ruộng bậc thang
dài trong nắng sớm
mù mịt khói trời đến tận cửa trăng sao
cô gái Dzao đỏ. Dzao xanh. áo choàng thổ cẩm
theo mây xuống núi
xóm làng xinh đẹp từng vuông đất
hồn Tháp Bạc mây về Lai Châu
bản Tà Phìn về xuôi em họp chợ
bám đất rẽo cao
nắng se da màu chiều hiu quạnh
tôi về đây ngóng đợi đêm Chợ Tình
nghe câu hát thổ âm miền Tây Bắc

cô gái Tày
áo chàm váy cuốn
núi rừng thiên kỷ
đồng đội tôi chết rục Cổng Trời
hồn lởn vởn bốn mùa mây ướp lạnh
ngóng quê nhà Rạch Miễu mây về xuôi
ai qua đây đào xới đất rừng
nhớ hộ dùm tôi những nấm mồ đoãn mệnh

tôi lên Yên Tử xanh núi nhọn
kiếm sắc lưng trời thấy bóng Vua Trần
nghìn thu…nghìn thu…hồn lẫm liệt
ngài Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông
một sớm cưỡi Rồng đi mất

tôi đứng dưới mái chùa cong
thấy trên rong rêu hơi thở đời Trần
bóng tiền nhân cõng đá dựng biên cương
hình như núi cũng xanh màu khắc khổ
này đây cây cổ thụ bóng ngàn sau
lá nghìn năm vàng óng bóng vườn chùa
một nỗi ngậm ngùi thương thân thế
đất thiêng hơi gió áo nâu sồng

Tết 2012

Cái Trọng Ty

May
13

Sài Gòn tháng chạp đêm giáp Tết
tìm trong mắt em những hồi ức muộn phiền
đêm sâu lắng tiếng vỹ cầm nha phiến
em đẹp từ nhan sắc Chiêu Quân
tiếng đệm đàn đêm mưa mùa cố lý
hỡi hồn kiêu bạc chìm phế hưng
vẽ nốt chân dung lên giấy dó
gió hoàng hôn vọng cuối chân mày
thổi đắm say rừng âm âm phù phép
ngón tay thuôn dài em nhịp cần đàn tuyệt đẹp
một nốt trầm khúc dạo Schubert
ngón trỏ búng giây
tiếng tình xoáy buốt
từ môi cười chút nũng nịu bước ra
trên suối tóc nghiêng thấy dòng nước biếc
một màu xanh quyến rũ gói tròn tôi
em của ai.đêm Sài Gòn hôn phối
ngồi quán cà phê Sỏi Đá nhìn em
chỉ nhìn thôi mà hình như tình nợ
trên chuyến bay về Bắc Mỹ đêm ba mươi
bỏ lại tiếng đàn
tình anh bóng vỡ
sóng tình giao thoa
bến bãi vô bờ
nhìn đáy cốc bơ vơ chiều giáp Tết
thây dung nhan em xao xác bên trời
em tuổi hai lăm.say một sóng đời
em tuổi ba mươi.tình say tương khúc
những giòng thơ biệt xứ viết tên em
ôi cô gái tôi mơ
em chưa từng có tuổi
tôi chưa từng.cũng chẳng biết tên em
tuổi của tôi ư…
hoài phí buổi chiến chinh
về gặp lại em.nỗi buồn rầu vô xứ
tuổi ngục tù đá cũng chảy em yêu

CÁI TRỌNG TY
Mar.2012

May
12

buông gươm vướng lại bên cầu khỉ
tay khóa chân cùm đóng khố lên non
thiên hạ biển khơi
ta leo sườn núi

ai đứng đó gào khan thời bạo ngược
thân con sáo sậu bóng tà huy
binh trật đường đi
thấy lại cõi a tỳ
giữa mênh mông đáy ngục
bóng ta đen.nhếch nhác tựa hồn ma
chí ta bốc khói mờ hang đá
tai kiếp ngập trùng
nợ nước gông mang
thân lão hóa một thời ngục tối
tỉnh mê quờ quạng hết đường lui
ngày ba mươi dậu đổ bìm leo
về củng sơn rừng phân tử huyệt
chạy mãi chạy dài vẫn loanh quanh
nam nhi lụn bại chôn binh pháp
những hồ sầu kết tủa đáy ly không
chiều qua sông sao mắt ngươi ngấn lệ
nhớ chiến trường ư
thời bạo liệt bất nhân
thân vùi bản quán thời tuyệt triệt
hồn viễn liên tiếng gọi cuối trùng dương

CÁI TRỌNG TY

May
12

về đây vẽ lại thời cung kiếm
tìm lại đường gươm thép hoá bùn
biên cương muôn dặm hồn tử sĩ
tổ quốc tôi ơi.xé ruột bầm gan

thưở lá tiêu diêu rụng vườn nguyệt táng
mệnh số hờn căm giọt lệ mây tầng
đêm mưa nghe chuyện người hóa thạch
vay vốn oan khiên món nợ luân hồi
cây vô sản thấm sâu hồn độc dược
nắng lăn dài trên ghế mọt buồn hiu

phố cũ đền xưa ta về lạ mặt
ngồi quán phủ thừa xếp đá vườn câm
hoang đường mông mị
ghé bãi phù trường thiên đường đóng gói
về đâu đây giữa chiều ba mươi
về chi năm tận tháng cùng
tết cô độc chốn quê nhà xa lạ
rưng rưng nhớ mạ nồi bánh tét
bếp lửa giao thừa cay đắng mậu thân
về đây ngồi lại nhìn lăng miếu
tìm lại hình ta thành quách thâm u
tìm lại đường em mưa bụi giăng mù
về chi núi ngự tàn thân thế
ta của ngày xưa bạc số phần
lìa xa bản quán tình lưu lạc
đau đáu lòng quê chớp bể bờ đông
về nghe sợi chỉ đỏ xuyên suốt
giữa trái tim người lạnh lẽo te tua

Cái Trọng Ty
Huế Tết Nhâm Thìn 2012

May
12

than ôi cuộc thế luân hồi
xế chiều quán lạ chàng ngồi thu lu
xưa đây chiến địa khói mù
xác xây phòng tuyến kỳ khu kiếp người

ma cười rợn gáy trêu ngươi
đường xiêu đất sạt liệm người suối sâu
trông lên đá chạm ưu sầu
ngỡ tàng kinh các nhiệm mầu bước ra

rằng tôi truông phá xa nhà
chiến trường quái lạ sơn hà xé đôi
hỏi màu cố quận đâu rồi
hỏi thiên tình lụy phai phôi dáng nàng

hỏi chi tôi dạ hổn mang
hỏi người dưới mộ thiên đàng đóng đinh
trăng lên u tịch huê tình
nghe trong thinh lặng tiếng mình gọi ai

Cái Trọng Ty

Apr
09

như một lần về thăm phố biển
sóng vẫn ngày mưa sóng bạc đầu
tóc tôi ngày đó còn xanh lắm
quán trọ đêm nay lưu lạc trở về

về làm chi thà đi đi biệt
tìm lại con đường mòn vẹt gót chân
chẳng thấy em đâu đèn khuya gió lộng
bóng lung linh mờ ảo cuối chân tường

chân bước chậm lần dò ảo tượng
chạm vào đâu cũng kỷ niệm bùa mê
về chi đây thấy đời trôi thân thế
những con đường đổi chủ thay tên

đêm nay một mình nơi quán cóc
gió lề đường thổi lạnh cuối năm
cô hàng cho tôi thêm cút rượu
uống cho tròn ân oán buổi tang hoang

đêm vắng dầy thêm đời trôi giạt
nghe leng keng tiếng gõ gánh hàng khuya
em thưở ấy của một mùa ly loạn
vé số bên đường bán dạo tang thương

bụi thời gian dầy thêm mái tóc
tuổi hai lăm em muốn về chiều
thôi em ơi ở đâu cũng đòi đoạn
giông bão về tốc váy đoạn trường

quê quán bản làng em đành bỏ hết
về chi đây thấy lại bóng em tôi
rách rưới tả tơi nơi đất trích
một ngày mưa sũng nước nỗi ê chề

tôi thấy đời tôi đời em mục rã
lạ lùng ghê những bi kịch thay da
em can đảm ra chợ trời bán nốt
chút gia tài hấp hối tương lai

em đau khổ một đời theo anh mãi
anh tay cùm bó gối buổi tang thương
đời như thể một trò đùa cay nghiệt
sá gì em yêu ta có cả đời nhau

em là em thưở cô chiêu kín cổng
em xuống đời như cơn lốc hôn mê

đời ta đời em bức tranh vân cẩu
lạc mất nhau tận góc bể chân trời
nơi cố thổ những cây đời xơ lá
lầm lũi lêu bêu sợ hãi nhìn nhau

mặt mũi trần gian thay son phấn
phấn son nhem nhuốt gió mưa về
biên trấn một thời mơ cố quận
nhớ em tôi trời đất cũng xanh xao

Cái Trọng Ty
tháng Tư 2012

Apr
08

nàng có tên rất xinh
tên một loài hoa dịu dàng hương sắc
chồng nàng đã di tản từ năm bảy lăm
mịt mù tung tích
năm tôi vùa ra tù
và cũng từ vùng kinh tế mới
về lại thành phố Sài Gòn
gặp nàng nơi tổ hợp sản xuất thảm xơ
làm tên phụ việc cho nàng sai bảo
trong cái kho nhỏ xíu
toàn xơ dừa đóng gói
tình cờ tôi tìm thấy
chiếc đàn guitar ai bỏ lại
thế rồi một ngày mưa
buổi chiều mưa năm ấy
tôi nghe nàng đàn
những ca khúc nhạc vàng cấm kị
trong thấu thị tim nàng
trong bơ vơ lạc lõng
tôi rưng rưng muốn khóc
nàng vừa đàn vừa hát
nơi bụi bặm nhà kho
đôi mắt thật buồn đen bóng tối
nỗi ưu uất một thời tan tác
có ngấn lệ chảy dài
tim tôi bối rối
thế rồi….
giòng thời gian buồn nãn trôi
một hôm nàng tìm tôi nơi gác trọ
một chiều tháng Tư mưa
cũng một chiều Ba Mươi tàn phế
nỗi ê chề những con người thất thế
bỗng dưng tôi vội ôm nàng
trong chua xót cảm thông
trong tối tăm rực rỡ
trên môi khô ấm lại lửa tro tàn

Cái Trọng Ty
Tháng Tư 2012

Mar
18

tình một ngày muôn thưở
dẫu trang thư ố vàng
trên vân tình vấn nạn
vết hằn sâu đắng cay

tôi với tôi hơ hải
trời bơ vơ chết ngất
tim tôi sai nhịp nào
buông gươm đời lao đao
thuyền mắc cạn tả tơi

đêm biển động rối bời
ngồi chơ vơ bến lạ
gió mùa thổi se da
quê nhà nghe tiếng sóng

ôi đôi mắt thuyền giong
cuộc tình thêm rối rắm
từ trường sóng vô âm
lầm lẫn phụ đời nhau

tự dưng lòng quặn đau
dã quỳ vàng đau đáu
trên ghế đời loay hoay
vô phương đời vô hướng

xác hồn mây viễn phương
tình vẫn tình liên viễn
nợ nước tằm ăn dâu
những biển tù ly biệt
tôi yêu em thê thiết
cây mật lá truân chuyên

Cái Trọng Ty
Mar 2012

Mar
18

hương đinh lăng quyện trầm phố cổ
nước Thu Bồn vỗ bến sông Hoài
lang bang lạ bước đền rêu cũ
nhà em đâu giữa ngã ba chiều

thưở ấy em qua cầu hoàng yến
áo xưa vàng lắm nắng da trời
mùa xưa xa quá tình phơi phới
chén rượu tàn khuya khói ngậm ngùi

ghé vườn hoa hạ mơ bản quán
tìm em thôi mưa bụi thở than
đường em thôi mù mù trăng lạc
ta lạ nhìn nhau chạnh lối về

Hoài phố tự bao thời hưng phế
tưởng tượng người xưa cỡi yếm trăng
tắm dòng nguyệt bạch thơm da phấn
sóng âm dương bến bãi về đâu

quận chúa Ngọc Khoa* rời giáng châu
mây xuôi Ô Lý khúc vong tình
từ đó Đại Chiêm** Hoài bóng sắc
thuyền theo gió ngược khuất bên trời

Cá Trọng Ty
Feb 2012

*Năm 1631 Chúa Nguyễn Phúc Nguyên[1613-1635]gả Quận chúa Ngọc Khoa cho vua Chiêm Po Rome để lấy Phú Yên và mở rộng Đại Chiêm[cửa khẩu].Quận Chúa được phong tước hiệu Hoàng Hậu AKARAN.
**Vua Trần Anh Tông gả Công Chúa Huyền Trân cho Chế Mân lấy đất và đặt tên Đại Chiêm[Hội An].

Sep
23


như một lần tôi qua cầu độ nhật
dưới sông sâu nước chảy luân hồi
chỉ thấy tôi trôi
cùng mây về với biển
nghe xôn xao màu da thịt trắng ngần
dưới lằn áo mỏng
thở phập phồng hai hạt lựu
ửng sắc hồng chuếnh choáng hơi men
giọt cát thời gian tình trễ hẹn
sóng nước vô hồi
chẳng thấy biển về đâu
khúc dạo đầu bên kia cầu phổ độ
mưa hạc vàng thẩm thấu những đời xa
nắng bãi cát lài
phẳng phiu hồn dương liễu
chảy miên man trời mạn ngược biên thùy
ngồi lại bên đường
hơi chiều chạng vạng
thấy trong gương
màu ảo sắc đảo điên
thấy đời qua
lá thời gian vàng vội
lá bay nghiêng
màu hớt hải vườn thu

CÁI TRỌNG TY

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.