Cái Trọng Ty
… cũng ngạo với đời một chút vui

Sep
23


như một lần tôi qua cầu độ nhật
dưới sông sâu nước chảy luân hồi
chỉ thấy tôi trôi
cùng mây về với biển
nghe xôn xao màu da thịt trắng ngần
dưới lằn áo mỏng
thở phập phồng hai hạt lựu
ửng sắc hồng chuếnh choáng hơi men
giọt cát thời gian tình trễ hẹn
sóng nước vô hồi
chẳng thấy biển về đâu
khúc dạo đầu bên kia cầu phổ độ
mưa hạc vàng thẩm thấu những đời xa
nắng bãi cát lài
phẳng phiu hồn dương liễu
chảy miên man trời mạn ngược biên thùy
ngồi lại bên đường
hơi chiều chạng vạng
thấy trong gương
màu ảo sắc đảo điên
thấy đời qua
lá thời gian vàng vội
lá bay nghiêng
màu hớt hải vườn thu

CÁI TRỌNG TY

Sep
23


tôi giang hồ bởi đời không bến đậu
thấy trong mắt em
những ngấn lệ hàn vi
trong quán trọ
hai linh hồn mỏng mảnh
chợt bàng hoàng
không thấy mái nhà đâu
đời xuôi ngược
trống trơn tình chăn gối
xót xa mình cũng xót cho em
em lưu lạc từ mắt mùa thay sắc
từ môi thơm héo úa tự bao giờ
trong vấn nạn
những năm dài lang bạt
thấy đời qua quạnh quẽ lêu bêu
nắn nót vân vê
những vết xướt ngọt ngào
thưở hớn hở trong tay đầy mộng ảo
mây nước quyện đi
em tôi đành đoạn
đảo đào hoa buổi ấy đã trùng khơi
em là gió
thổi mây tròn ngọc thạch
vòng eo thon
tròn trịa lối tinh cầu
em vẫn thế nghìn xưa chưa hạnh ngộ
thả vào hồn những bóng tối miên phiêu
sóng mênh mông vòng tiểu bạch yêu kiều
buột sao chặt những bến chờ vô ngại

Cái Trọng Ty

Jul
10

CHIỀU PLEIKU QUA TRƯỜNG EM TAN LỚP
THOÁNG ÁO DÀI BAY BUỔI NẮNG THU
NẮNG TIỀN KIẾP GỌI HỒN ĐÊM VONG THỨC
ANH QUA ĐÂY ÁO TRẬN KHÉT MÙI DA

MẮT DẤU YÊU GỬI MÂY LÙA CỬA GÍO
NẾM TÌNH EM KHẬP KHIỄNG NÉT ÂU LO
KHUYA HOA RỤNG MÙI HƯƠNG CAU SỰC NỨC
GIẾT ĐỜI NHAU TỪ LỚP SÓNG LUÂN LƯU

NGÀY THEO TRẬN MẠC MÙ ĐÔI MẮT
ĐÊM ĐIÊN KHÙNG SỐNG MÁI VỚI ĐỊCH QUÂN
TUỔI XANH CHẾT VỘI TRỜI NAM BẮC
NGƯỜI GIẾT NGƯỜI BẢI HOẢI THÚ HOANG

ĐÊM KIA THẤT LẠC NIỀM HƯNG PHẤN
CHÚM CHIẾM MÔI TRÒN ĐỎ NÉT HOA
MỘT NGÀY ÂU YẾM GIEO DUYÊN NỢ
RÓC RÁCH NGUỒN CƠN THỊ LỰC MÙ LÒA

THÀNH PHỐ ĐÓ NỬA QUÊ NỬA TỈNH
ĐÊM MÊNH MÔNG NỬA TỈNH NỬA MÊ
MÙA HẠ ĐẾN XA TRƯỜNG XA PHỐ CŨ
XA DÙ XA TÌNH CŨNG CUỘN SÓNG VỀ

RỒI EM ĐI BIỆT NGHÌN NĂM LẺ
NÚI ĐÈ MÂY DƯỚI BÓNG TRƯỜNG SƠN
NÚI CAO RỪNG THẲM MỒ HẢO HỚN
RỪNG VỚI RỪNG MỘT LỦ TAI ƯƠNG

Cái Trọng Ty

Jul
10


Em về Bình Định Phú Phong
trời Phương Nam cũ nặng lòng đuối thương
sông Kôn ngày ấy nhiểu nhương
chạnh lòng ảo sắc uyên ương sụt sùi

cầm tay em luống ngậm ngùi
yêu nhau chưa trọn đã vùi tro than
xưa kia binh lửa tan hàng
tình trong cỏ úa ngỡ ngàng gío đưa

sông xa vọng tiếng bờ trưa
Em đi mai phượng cũng vừa tả tơi
chiều qua sông nắng đoạn rời
nghe buồn tự thưở tháp Hời cháy tiêu

bước chân lên đắm thủy triều
lao xao nước cuộn liêu xiêu tiếng buồn
ngược đường vạn nẽo mây tuông
miên du mộng mị suối nguồn tụ tan

anh về lục bát tiểu hàn
nghìn thu hang động trăng ngà gót mây
rằng em xanh ngọn lưu đầy
rằng tôi từ thưở trông cây nhớ rừng


cái trọng ty

Jul
10

ĐỌC THỦY HỬ
KHOÁI NHŨNG ANH HÙNG LƯƠNG SƠN BẠC
CUNG KIẾM NÁT NHẦU
NGƯỜI KẺ CHỢ LÊU BÊU
GÃ LỚN LÊN
GIỮA PHỐ ĐỜI BÁT NHÁO
GIỮA HẬN THÙ ĐỐT CHÁY TUỔI TRAI TÂN
MỘT ĐỜI GÃ
AI CHÂN TÌNH AI TRI KỶ
LẮM MỒM ĐEN BẠC
CHỮ NGHĨA ĐA ĐOAN
ĐỐT RẪY KHAI HOANG
LAU SẬY KHÓI MÙ NGÚT BÃI
GÃ CHIM TRỜI LƯỢN BẬY
KIẾM ĐƯỜNG DÔNG
TRONG TAI HỌA BỖNG THÀNH CUỒNG SĨ
VIẾT TAI ƯƠNG LÊN TRANG CHỮ NHẬP NHÒE
MỘT NGÀY LỬA CHÁY TIÊU THÁP BÚT
GÃ THẤY TIM NGƯỜI NHÚM CỎ HOANG
TRONG CHÍNH TRỊ THIẾU GÌ TAY LỪA ĐẢO
YÊU QUÊ HƯƠNG LÒE LOẸT TRĂNG HOA
CÓ NHIỀU ĐÊM GÃ SAY MÈM CUỘC RƯỢU
NHÌN MẶT NHAU RÁCH NÁT MÀ BUỒN
THANH KIẾM CÙN GÃY MẸ CÁN CHUÔI
NẾU MAI KIA LÀM TÊN LÁI KIẾM
XOAY NHẸ ĐƯỜNG GƯƠM TẶNG BỌN BẤT NHÂN


CÁI TRỌNG TY

Apr
28


tên chàng Henri Huet
mẹ Việt.bố Pháp
sinh ra tại Đà Lạt
giữa cuộc chiến Đông Dương

thập niên bảy mươi
chàng là phóng viên ảnh chiến trường
cho hãng thông tấn AP
gặp Cecile Schrouben
nhân viên hãng tin AFP
tại NewYork
họ choáng váng lưới tình
ngắn ngủi nồng nàn
thưở khao khát trái ngang
năm đó nàng hai mươi
còn chàng tuổi bốn mươi
fall in love say đắm
rồi vội vã chia tay
chàng bay vào chiến trường
khốc liệt Việt Nam
săn tìm những thước phim
nóng hổi.bạo tàn.chết chóc
dọc biên giới Việt Lào
chàng luôn giử bên mình
ảnh tượng Đức Mẹ Đồng Trinh nàng tặng

một sáng tháng Hai năm Bảy Mốt
chiếc trực thăng bị địch bắn rơi
cùng số phận bạn đồng hành
trên thân tàu định mệnh
nàng đau đớn tận cùng
trong tuyệt vọng kiếm tìm
nơi rừng núi xa xuôi

thế rồi cuộc tình thời chiến
chôn vùi theo giông bão thời gian
như lũ sông xuôi biển
lá thời gian rụi tàn kỷ niệm
bỗng một hôm
Helen Gerouin đang sưu tập
những thông tin về Henri
thai nghén những chuyện tình bi thảm chiến tranh
nhận được điện thư
từ một người đàn bà xa lạ
đã cất giử hơn 400 bức thư tình
Henri viết cho Cecile
nàng đã bỏ quên nơi phòng trọ Paris
Helen vui mừng rơi lệ
hôm đó ngày tám tháng hai,2011
trái tim nhân loại vỡ oà nước mắt
nơi máy bay bị bắn rơi
mà hai bảy năm sau được khai quật
cùng kỷ vật của chàng và nàng
ảnh tượng Đức Mẹ Đồng Trinh
và họ tìm ra dấu vết Cecile
nàng đã có gia đình hạnh phúc

bốn mươi năm trôi đi
thời gian cháy theo những đất đá buồn
cong queo quá khứ
những cuộc tình bất hạnh của bao người

CÁI TRỌNG TY

*phỏng theo câu chuyện của T.Vấn-Banvannghe.com

Apr
28


mây trời tụ tụ tan tan
tôi thuyền độc mộc đi ngàn dặm khơi
nước ròng lau dợn sóng đời
vườn xưa khép lại tơi bời dáng thu

tôi nhìn mây bỗng ngại ngùng
ô hay gió bấc thiên đường hắt hiu
sóng từ vô thủy muôn chiều
thổi quanh hiu quạnh
thổi đời loanh quanh

trôi đi những trạm đời quay
vị trong chua chát
đời quay rối mù
không gian đứng sửng âm u
vàng trăng vạn thọ
vàng ròng trăng suông
dẫu mai kia Em có đi về
nghe trong tan tác bộn bề dấu mê
nghe đêm tĩnh mịch não nề
lá muà kỷ niệm rơi đầy phố thu

đêm ngục tù nhớ biển Quy nhơn
đêm biển Quy Nhơn hồn về viễn phố
tôi qua đây sông Trà Bương độ ấy
những phận đời tan tác bên nhau

CÁI TRỌNG TY

Apr
18


Gửi Từ Khiết

khi ký ức mang Anh về phố nhỏ
tình vạn niên mà vẫn tinh khôi

em non trẻ vốn cũng từng xốc nổi
sáng rỡ đêm đông
đôi mắt thỏ diệu kỳ

những bình minh móng vuốt
những hoàng hôn máu ứa
thưở chiến chinh lá nõn rụng ngang trời
thưở gặp em
yêu kiều mỹ lệ
tóc lụa bay tháng tám qua cầu
nơi Kinh Thành tình ái bỗng tôn nghiêm

ôi Sylvie Quyến dấu yêu
lúc hiểu được tình Em
là Em đi mất
ngồi ngóng đợi mình
trong suốt
bóng về khuya

đếm sao băng ngày đó bay qua
trên đỉnh đồi vọng tiếng sông xa
chầm chậm níu dòng Hương
đêm ra khơi biển lớn
Em cưu mang ban bố lớp sông tình

gió lạ thổi về
rờn rợn sống lưng
gío thì thầm qua hoang sơ cỏ uá
qua căn phần kỷ niệm mù lòa
bỗng vỡ oà sáng rỡ dấu tình xưa
trên luống đời thoái hoá

thưở mắt thuyền chớp nhẹ thong dong
nắng chiều về trên cầu cũ tái sinh
thưở trao nhau trầm mình nôi ánh sáng
nhập vào nhau dưới vũng hoàng lan
dù tháng năm đi quá vội vàng
Anh lìa Em
mà tình còn quấn quít
hoang tưởng thời gian
trong suy tàn thiên cổ

những sợi tơ tình từ trái tim nâu
những thiên đường bất khả
nương cánh chiều hụt hẫng mống mây xa
thấy đời mình khuyết tật đất thay da
cố cùng đen bạc
trên môi xưa dư vị chát trong hồn

Houston,April 2011
Cái Trọng Ty

Mar
20

strong>
ngôi nhà cửa khóa trái
phong kín đời thơ một thời hoang hóa
nay vôi trôi tường vỡ
xâu chìa khóa cũ xì rỉ sét
cũng từ đêm hát dạo
Anh ngợi ca tình yêu lạc điệu
hoang tưởng tình Em gío cánh diều
biến tình Anh thành cơn mê sảng
và Em nương sáo chiều
tận trời xa
chấp chới những vì sao
thưở hơi thơ nương náu
qua một thời hóa gía
nay rao bán lề đường
thơ thật bèo
Em ngoái nhìn khinh khỉnh
trả vài xu
đau lòng thơ đem bán dạo
khi những xác ve xơ cứng cội nguồn
trong cõi trời văn chương tu hú
bồi hồi lục lọi
những vần thơ trong nhiệm mầu ngôn ngữ
bất chợt một lần từ nỗi hân hoan
thoáng gặp hoang sơ cõi trời bắt được
những rờn rợn nơi tâm linh bỡ ngỡ
ngọt ngào cay đắng
run run chớp bể mưa nguồn
mùa gieo hạt đã vùi đất chết
bỗng lạc loài tự hũy
cột thu lôi

CÁI TRỌNG TY

Mar
20


hình như mọi sự đều tan nát
hoa của tình si đỏ rợn người
Em gom rách nát vườn mơ tưởng
khóa trái ngôi nhà hạnh phúc xưa

đêm kia lần cuối ở bên Em
tình kia cơn lốc hương lưu luyến
tiếng đời trôi trong thinh lặng cuối trời
mây về theo nước đời cô quạnh
ướt bãi phù trầm
bóng lẻ loi
bao tháng mù xa
những hồn ma lưu lạc
hai bến tương tư dạ khúc buồn
hàng cây bóng ngũ vùi sông tạnh
mê đắm sắc màu
say lối qua
nghe như bọt rượu
chìm đáy cốc
khuây khỏa môi cười
vui chốc thôi
Anh mơ tiếng bướm
hồn mây ải
phấn của mùa xưa vàng ngất ngây
tưởng tượng phấn hương thơm áo lụa
bàng hoàng gío cát thổi bơ vơ
đêm ấy tình bay đến sao Hôm
bay tuốt trời khuya mịt mịt mù
đắm đuối hồn thơ rời tiền kiếp
mây nước im lìm
chẳng đợi chờ chi….

CÁI TRỌNG TY

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.