xuân quạnh
Em hởi dáng Kiều qua dâu biển
đóa phù hư tàn tạ một đêm giông
tưởng rằng mây nước chuyện trò
nghe ra oan nghiệt
qua đò đắm sông
dẫu cố quên.máu ngập đồng
tàn cơn mộng dữ
hoài trông.đứng nằm
đêm xưa dưới ánh trăng rằm
tơ tình phiêu hốt
tơ tằm dệt quanh
đất từ khi.chuyển ngọn ngành
khơi tầng nghiệp chướng
tanh banh Đức dầy
ngập bờ cát lở.đời quây
ngã nghiêng thê thiết
đọa đầy hổn mang
hoa kia. rụng búi tơ vàng
dãi dầu thân thế
võ vàng thế thân
đành thôi.dặm khuất mây tầng
tuần du sơn thủy
tần ngần bến sao
thương em thưở ấy ba đào
rủi may thì cũng
ngập trào đắng cay
Em lùa cát bụi đầy tay
thổi mù mịt gió
cồn mây khói mờ
Em đi.sóng vỗ đôi bờ
tàn Thu vàng lá
vọng mờ bãi Tây
CÁI TRỌNG TY