Mẹ
đêm ấy giữa mịt mù sóng biển
con đã xuống thuyền
sinh tử đỏ đen
ngoãnh lại bờ xa
thấy lờ mờ phố nhỏ
Mẹ vẫn đứng ngồi dưới ngọn đèn khuya
thắp một nén nhang
trước bàn thờ Tiên Tổ
nguyện cầu cho con sóng nước bình yên
căn nhà Mẹ đã nuôi con khôn lớn
mà nay đành đau xót ra đi
nơi chốn thân yêu
bỗng biến thành thù hận
nơi mặt nạ người thân
đã kết chùm oan khuất
nơi chốn hôm qua
đầy tràn hạnh phúc
Mẹ vui mừng
đón đứa con tập kết trở về
nhưng có đâu xa
bỗng ngậm ngùi chua chát
con nghĩ nhiều đến Mẹ
ngong ngóng trời xa
Nam Bắc chia lìa
lửa hận thù đun sôi nồi chũ nghĩa
biến kẻ thân yêu thành đứa vong ân
bào mòn đạo lý
dứt tình Mẹ Con
đêm nay mưa ướt trong hơi thở
đêm đoạn đành
con phải vượt biên
thuyền đã biển khơi
giữa hai lằn ranh giới
con chỉ muốn quay về hơi ấm Mẹ thôi
nhớ thương mà quay quắt trong lòng
đời Mẹ ngày một héo hon
nỗi mất còn ngày một ngọn gió thu
thăm thẳm trong tim
ngọt ngào tiếng Mẹ
một đời con
con ve sầu chưa lột xác
nhặt nhạnh thu gom
những quá khứ hao mòn
tóc Mẹ ưu phiền thêm bạc trắng ra
như cánh buồm giạt gió mưa nhòa
chở phận đời bạc phước
CÁI TRỌNG TY