Cái Trọng Ty
… cũng ngạo với đời một chút vui

Jul
13

hài văn lần bước dặm xanh

một vùng như thể cây quỳnh cây giao

KIỀU

 

ơn em từ cõi phù du

theo ta đến chốn sa mù hóa thơ

một lần thôi vạn kiếp chờ

làm sao chờ được thuyền mơ bến nào

em quỳnh thơ mộng hư hao

quỳnh xưa rụng xuống cội nào quỳnh ơi

cõi miên du tận cuối trời

đàm hoa nhất hiện*gượm lời mà chi

dẫu mong manh dạ xuân thì

từ em hương tỏa hoài thi vướng vào

chợt hương yêu ngất vườn sao

đêm huyền hoặc ấy quyện vào suối tơ

nhớ thương em đếm sao mờ

tội thân nương lá lửng lơ bến chờ

đêm đêm ngóng đợi người mơ

em là tiên nữ trắng bờ cát trăng

 

*nở thoáng chốc

Cái Trong Ty

tháng bảy 2017

Advertisements
Jul
13

rừng sương dầy trơn ướt

người đi qua tháng ba

nhớ trôi sợi nắng về trong mắt

tôi ngồi với ai trong quán nhỏ bên đường

khóm hồng bay

rụng đỏ thềm mưa

tưởng chừng xa xuôi mù mịt quá

em từ thiếu nữ qua nương rẫy

đi đâu cô về muộn thế ư

mời em cốc cà phê nóng

ngoài kia mưa gió sắp về thôi

chừng như cô người bản địa

hóa ra em gái ở sơn tây

quê hương của một thời bất bạt

đôi mắt chiều sâu nỗi nhớ xa

ôi con đường sương lay ngấn lệ

sao tôi buồn quá đỗi chiều ơi

tiếng mưa tí tách rơi đầy cốc

hương cà phê đầu độc nỗi niềm

chợt nhớ một thời tôi qua đó

chiều dừng quân xóm vắng đìu hiu

em ơi có rượu cần không nhỉ

uống cho say tiêu tán vạn sầu

sầu xa quê quán mùa sương giáng

sầu nhốt phương trời thương nhớ ơi

 

Tháng bảy 12 2017

Cái Trọng Ty

Jul
12

chẳng còn chi để sợ em yêu

nỗi sợ hãi bóp tàn bao hy vọng

mời em lên phía trước

những bậc thềm chờ em bước nhanh

phóng đường băng tới tận vườn sao

đêm về mắt nhỏ

đêm xanh xưa đắm đuối nụ hôn đời

ôi môi son mắt nhắm

anh dìu em đi nhé

nơi quán rượu chờ ta

bên kia đường

hàng hiên sâu phố cổ

có người ngồi uống rượu ngóng mưa

đêm fox river

phố nhỏ ven sông

một chút gì mơ mộng

ngoại ô chicago

môi anh chạm vần thơ say đắm

một đầu thu rạo rực phượng rơi

trên mặt hồ sen có người thả bóng

cấu mãi màu da nức nở gọi thầm

thuyền trăng vô xứ

đêm rất buồn trò chuyện bóng hắt hiu

từ bàn tay vẫy vội

nới lỏng vòng ôm là biêng biếc thương ơi

 

Cái Trọng Ty

Jul
12

đường xa chiều tối dừng cương

ngoái nhìn mù mịt xóm vườn bên sông

lòng ta buồn bã vời trông

chao ôi là nhớ mây hồng tà dương

đã xa mấy dặm chiều sương

rượu quỳnh hâm nóng sầu vương ích gì

chuốc cho say nhớ làm chi

chao ôi quê quán xanh rì bản xa

tôi kẻ lưu lạc xa nhà

nghe trong cô quạnh mù lòa gấm hoa

nàng xưa kẻ chợ xướng ca

so giây dạo khúc lệ nhòa tầm dương

CÁI TRỌNG TY

Jan
29

những ngọn cỏ chiều mưa

đầm đìa hạt lệ

tôi về qua nhà em

ước gì gặp lại

mây trùng dương từ mấy tâng cao

rơi xuống trần gian bơ vơ

đêm nguyệt táng thuyền trôi

mắt biển dài

chiều hiu quạnh lam mờ xám mái

tiếng đồng không lạnh lẽo âm cung

ngày đi nhà cũ lưa thưa gió

vệt nắng chiều ôm ấp mái hiên xưa

 

em yêu dấu

một thời động loạn

sông núi kinh hoàng

mang thương tích lầm than

chiếc bóng buồn lê tiếng xích thô

một ngày như mọi ngày trong tủi nhục

hạnh phúc phân thây nỗi ước mơ

dấu nhọc nhằn in sâu mắt biếc

bến tây phù bờ bãi khó đi

 

em xưa hồng nhạn bay về biển

theo mây thái cổ mờ trong tranh

chiều quanh quan ải chìm sương quạnh

đốm lửa tình ta lờ lững khói mây

 

cai1trong ty

Dec 2016

 

 

 

Jan
29

ô lý sầu giăng ngàn dặm thẳm

khoái châu bản địa bẻ kiếm treo

oán ca nguyệt tận phường vô cảm

nào hay thu tứ động bờ tây

chuốt thêm túy lúy sầu viễn xứ

đêm đêm ngóng vọng bến sao mờ

thời lai mấy độ đời du thủ

mắt bão đèn khuya vạn lý sầu

phượng đã bao mùa trên bền cũ

xanh xanh sóng nước vỗ bờ xa

tráng sĩ ra đi không trở lại

mồ hoa cỏ dại mấy thu phai

vọng cố hương hề tiên tổ cội nguồn

bến cộ đò xưa một chấm xanh

đã mấy mươi mùa trăng cổ lục

vọng tiếng vô thanh tử cấm thành

ta chôn tâm sự vô phương giãi

có loài lau cỏ bạc mái đầu

đêm kinh động sao mù mịt nháy

tỉnh dậy mơ hồ nghe vó câu

năm tháng chìm theo đạn réo tên bay

hỡi những hồn ma ôm súng ngũ

chân ôm mông mị về biên tái

lính trận chết rồi ai khóc cho ngươi

cũng đành thôi người bạn chiến chinh

kiếp dã tràng xe cát phù vinh

nhớ thương người bão dông trần thế

đành thôi cuộc diện khuất sông hồ

cái trọng ty

oct 3o 2016

Jan
29
  • em về nhuộm tóc vàng tơ sợi
  • tôi nhơ người ơi tận cuối trời
  • nghe trong hơi gió hà nội cũ
  • một mối tình thu một nhớ thu
  • đêm kia thức giấc trăng vừa xế
  • tiếng bánh nguyệt quay vận tốc buồn
  • tôi bấm thời gian bàn tay mõi
  • diễm huyền ơi từng lọn nắng mùa phai
  • đợi ta về em trong tranh bước lại
  • mưa đông phương vò võ bến sa mù
  • hơi thở ấm vội vàng ôm ấp nhớ
  • ngực hoang mang từng nhịp đập ái ân
  • giờ xa cách phượng mùa se sắt đợi
  • tay với thiên đường vuột mất trần gian
  • môi tưởng nhớ se khô mùa hạn hán
  • nắng lưng trần yểu điệu thấm hư vô
  • chỉ nhớ em thôi đá lấp trời
  • vàng khanh giọng hát vàng tơ sợi
  • buồn tràng thi vàng lụa tàn thu
  • hương đàn vọng mãi chiều anh vũ
  • biển vành trăng thưở ấy thuyền đi
  • ta mang bút bạc cài lên giấy
  • chờ mãi cô nương điểm bút tình
  • tóc tiên xa khuất trời dâu biển
  • chỉ thấy mây mù biêng biếc tầm vu
  • cái trọng ty
  • Dec 2016

 

 

 

Sep
10

những cuộc tình sau cơn hồng thủy

tác tan dao cứa tận phế nan

sấm dậy xuyên sâu vào tâm tưởng

buổi giao thời đêm tận thất kinh

 

tháng ba bụi bám dầy râu đỏ

tua tủa đâm ngang lớp chiến bào

te tua giày cỏ lê lết bước

ngày hoảng đêm hoang lệ máu trào

ta về chợ quận tìm em mãi

bãi trống tang thương cháy mái đình

mới hôm qua buổi chợ khốn cùng

chợ búa căng tròn con lốc ma

ta đứng nơi đâu chiều tàn tạ

súng đạn oằn vai tiếc một đời hư

 

không em không một lần tay vẫy

bóng núi xa sương lấp đời nhau

một đi chân rách qua bao dặm

người đánh đu son phấn tử thần

khuôn mặt chàm lem luốt những đền hoang

 

một đi cuồng nộ vào đất chết

ngày cheo reo những con thú vỡ da

ta về bụi dốc dài thê thảm

trời sông ba đem lịch sử tế thần

 

biến hiện ảo hư khoác vội kiếp người

em thất lạc ánh đèn treo mắt bão

mong manh tơ sợi vượt sông ba

em xanh xao tàu lá lã úa nhàu

đêm huyệt mộ thảo nguyên rồi xa mãi

 

 

 

 

Sep
10

những chuyến tàu đêm

tay mịt mù vẫy gọi

đèn trong toa không đủ sáng một bàn tay

đời lưu lạc soi hoài không thấy bóng

lửa phần thư man rợ cháy hồn tôi

 

em lớn lên sau điêu linh cuộc chiến

ôi quê hương ẩn mật

trừng mắt thơ

trông cuối bãi bóng nàng qua ổ khóa

ở ngoài kia hoa cỏ cũng tù đày

 

khi đôi mắt dấu nụ cười gai nhọn

lưởi mác sinh phần

số phận treo ngành

là lúc tử thần từ bóng núi

đôi cánh đen dài tận biển khơi

mùa xuân qua

cánh rừng mơ lá chết

cội nguồn đâu

vơ vất cõi nhân gian

 

em tai quái đong đưa vòng nguyệt bạch

tình cháy ngầm hưng phấn

đốt thần kinh

ta lữ khách lưu linh

hao mòn độ lượng

rảo quanh đời lưu luyến một mùi hương

 

Sep
10

nhân danh em

liêu lĩnh gọi tên em

tôi gọi tên nàng từ thiên cổ

tiếng vi vu đời kiếp tự ngàn sao

thôi đã đêm xưa

vàng tương kính

vàng tôi cánh lượn vút thời gian

giọng hát dấu yêu

trong sát na thoáng gặp ước gì

tôi bơ vơ chiếc lá vườn người

nhớ mắt thuyền ơi ngút biển trời

cuộc viễn du mơ mộng mấy thu phai

 

ôi cuộc tình không tưởng

sá chi

xin cho em chuổi ngày vương miện

hạnh phúc miên man

nơi không gian giao tiếp

tình mơ

 

vòng xích thủy ngân

ánh chớp vàng khanh

tình đi qua đời trôi

vuông trời nỗi nhớ

 

hãy cho anh được nhìn măt em

bi ve thơ ấu

ngậm ngãi sắc màu

lặng lẽ nghìn cân

 

tình nương vun vút vườn sao

từ mây thái cổ lạc vào dốc mơ

 

Tháng tám 24 2016