Cái Trọng Ty
… cũng ngạo với đời một chút vui

Apr
19

thôi em ạ

rồi cuộc tình như nắng

chiều qua sông heo hút nhớ em yêu

anh bất chợt

vừa tìm lại những

tuổi lạnh hương vàng

rụng xuống đôi môi

những bất hạnh sao đành

xin cuộc tình tận thế

bởi vì yêu một nhan sắc tần phi

lắm đoạn trường không đến được

cuối chân mây

thương nhớ đến vô cùng

anh biết tình em

tình anh vò võ bến sông hằng

đời sao thế

vẫn muộn màng chậm quá

tiếng hát một đêm

cùng tận trái tim này

xanh trong cõi mơ mòng diễm lệ

vàng son giọt vàng khanh trần thế

em yêu ơi xa quá một mùa trăng

anh đón nhận điều gì chua xót

rơi cuộc tình chậm đã trăm năm

đành thôi nhé em

tình đôi ta nắng lạ

rồi từ đây em ngũ tận tim anh

có khi đau rên siết một mình

đường đến em trời mù xứ tuyết

bay trắng trời hư ảo

trắng vòng quay

tình viễn vọng

mù khơi lạnh lối

bởi vì đâu chiều ấy

anh mê đắm

sắc màu… âm thanh… yểu điệu

trong sát na tiền kiếp vỡ òa

thôi nhé em yêu

tình ta xa mãi

cuối chân trời đôi cánh bay xanh

Feb 06 2018

Advertisements
Apr
07

tình em chiếc lá mùa đang lớn

bay nghiêng những sợi nắng chiều phai

yêu em vô bờ

gợi tôi lòng ngọt lịm

rót vào tai mở rộng vòng ôm

tháng chín bão tràn gulf coast

hurricane đe dọa houston

xa lộ chồm lên mịt mù gió chướng

tôi đợi chuyến bay về hartford

yêu em nỗi buồn theo dông gió

trưa new jersey vòng lại phila

trời đã mùa thu rực vàng bắc mỹ

đường đi new york

những vòm cầu cong cổ độ

âm vang một thời nội chiến

tiếng vó ngựa đâu đây

tiếng thở dài thương binh bại trận

hồn cỏ cây réo gọi nghìn xưa

xa mã lên cầu âm vang chấn động

dưới kia dòng harlem river vẫn mơ mòng

cầu washington bridge

thuyền buồm từ manhattan xuôi ngược bronx

mưa mùa tháng chín

đêm mờ xa lộ 684

đường qua heo hút

những xóm làng lẻ loi

bên đường cô tịch

margaret một thời xa ấy

trong gió mùa thổn thức

gặp nhau thôi rồi cũng rời xa

em bắt cóc linh hồn anh phiêu bạt

đặt vào môi trên nỗi nhớ bâng khuâng

một ngày xa em

tưởng dư thừa kỷ niệm

tiếng thời gian dạo khúc nhạc sầu

night’s dream

mendelssohn nocturn

em say đắm lặng nghe

như cô nhỏ rụt rè

đem tình yêu vào cửa lớp

viên ngọc cô chiêu hờ hững dại khờ

ngón tay đan vòng bỡ ngỡ

phượng mùa thu còn đỏ ối trên cành

balcony garden nhìn ra đại hồ

toronto lạnh ướt vườn thu

hương cà phê quyện vòng hiên vắng

thỏi bánh mì vàng ngậy ánh bơ mây

good morning margaret hương

chúng ta bắt đầu từ đâu

sau cuộc tình hấp hối

sương mù phai dốc mơ

cổng linh hồn tháng chín

chiều rét mướt chân chim

Toronto Sept 2014

Apr
06

mỗi năm mùa hoa nở

ngậm ngùi đóa tường vi

em trong vườn thơm ngát

bay cánh màu thơ ngây

 

 

anh có qua vườn cũ

lạnh lẽo bóng tà huy

đứng xót xa đầu ngõ

bèo bọt dáng ngu si

 

 

em một ngày xấu xí

gió phủ thừa phù thủy

thổi áo lụa làm chi

cho tình anh ngây ngất

 

 

trái tim nào sinh tật

chút tro bụi bâng khuâng

tận cùng trời cuối biển

đêm ly biệt xé lòng

 

 

chuyện tình buồn mây nổi

đá chạy cát lao xao

anh dường như khách lạ

chẳng nói gì sao em

 

 

tình tôi trên ngọn dáo

xoáy mãi vết thương sâu

cố hương người chửa được

lụy phiền tôi mất em

 

 

thuở thiên địa nhá nhem

thôi cũng đành thả bóng

tới phương trời vô ngã

may mà gặp chuyến đò

 

 

rồi tháng ngày khách trọ

mang xác màu lênh đênh

vàng bên trời tưởng nhớ

phượng tinh tuyền chóng quên

May 26 2017

Apr
05

ngày  đó nhụy tàn hoa thôi nở

chiều xôn xao chạy trốn quê hương

thời đứt đoạn mặn nồng nước mắt

số phận con người vô vọng đáy thủy cung

cánh tay san hô nhiễm độc biển trùng

căn bếp mẹ đốm lửa tàn lạnh ngắt

một giọng trầm buồn

khàn đục gọi tên em

vắng lặng thinh không

tàn tạ sinh phần

màu rêu biếc gợi ta vườn quá khứ

áo xanh nào hàng dâm bụt trẻ thơ

chiều dải lụa quyện vàng lên nỗi nhớ

em tô son ai mặc áo nâu sồng

bi khúc tiền đưa

hồi kèn não ruột

ngóng đợi ích gì

tiếng trống cầm canh

đêm thủy quái đen một màu ghê rợn

mùa trăng non

trông mắt bão hãi hùng

khuôn mặt sáp người

đồng lạnh hồ tanh

sóng thời gian vỗ bờ miên tận

cuồn cuộn ước mơ vùi dập biển đông

houston oct 20 2016

Apr
04

Gửi Tô Thẩm Huy

em với dòng sông ngân

trắng quanh đời khổ nạn

mong manh sợi nắng tàn

nối hai bờ chơ vơ

 

hai bờ nay cách trở

xôn xao rừng tiếng động

chuông chiều vang mật ngữ

tuệ nhãn thấu tâm như

 

đau đớn lửa phần thư

oải hương vườn sắc tứ

bức tranh đời vân cẩu

ai gọi mãi chuyến đò

 

chiều sương dầy thành cổ

hương sen đầu hồ tịnh

thơm suốt mùa hạ qua

hương ơi cội hoa tình

 

em đi rồi mấy thu

đóa hoa vườn tĩnh tọa

nhịp đời sóng từ bi

cõi phù trường thấu thị

 

cám ơn đời có em

nhóm lên tình hoang tưởng

yêu một trời vô ngại

cát phẳng nắng dừa hoa

 

yêu từ trăng bóng nhạn

bay vút trời đâu suất

hoa từ bi độ lượng

hương tiếp mộng  miên trường

 

Tháng Tám ngày 9 2016

Buổi họp mặt tại nhà Thi Sĩ Tô Thùy Yên

 

 

 

Apr
04

rồi những đêm ngồi ngó tường không

nên chi gió thổi không cần đóng

Ô CỬA vườn sao quá mịt mù

nàng có phải hơi sương đầu rú

mù mịt đời nhau chẳng lối ra

đêm dài quá dài lê giấc ngũ

ôi thiên thu kêu một tiếng trời

 

thà chết nữa đời đi giữa đao binh

hạnh phúc ư tên bay đạn lạc

ta cô đơn quá trong nhà trống

vẳng tiếng thời gian đi

trên chiếc trục đồng hồ

buông tiếng một thúc hồn ta đau đớn

nghe gió đổi mùa

phế tận ruột gan

gió mùa new jersey

chiếc lá đã thiên di

nhựa đời khô héo

 

cô đơn một mình làm sao đi hết

“anh sợ em một mình trong nursing home”

 

ngôi nhà ở ngõ coolidge

bàn tay chị vẽ vòng hoa hạnh phúc

sao khép vội hỡi người tri kỷ

hoa vẫn nở bên thềm sao xơ xác

đang mùa xuân lạnh lắm trời đông

bóng dáng cô đơn

buồn thảm đợi chờ

ngày hai buổi vào đây chăm bón vợ

tháng cùng năm

nhìn quanh bức tường định mệnh âm u

“về nhà nhé em”

chị lắc đầu ứa lệ

thời gian mênh mông

thời gian để sợ

sức nặng vô biên chạy suốt tâm hồn

 

vào nursing home

anh nói nhỏ-là quan tài chưa đóng vội

ôi đau xót làm sao

giọt nước mắt nào đông cứng môi tôi

 

tôi đứng đó buổi chiều xuyên cửa kính

mùa xuân new jersey

vàng lên cỏ biếc

anh kiên nhẫn vỗ về bón cơm cho chị

ôi phiến đá kim cương rực một màu diễm lệ

 

chàng sĩ quan chiến trường Bình Định xa xưa

kẻ nổi loạn tâm linh

buổi khốn cùng lương thiện

những ngày đêm tuyết phủ trắng trời

chị lái xe đưa anh đến thư viện

Cornell Yale

lục tìm thương tích di sản

văn chương miền Nam trôi dạt

hình thành Thư Quán Bản Thảo

Anh Trần Hoài Thư

lớn lao quá đỗi

 

New Jersey, May 7 2017

CÁI TRỌNG TY

 

 

Apr
04

cũng đành thương nhớ thì thôi vậy

em về sông lũy một ngày mưa

ngậm ngùi quê quán đôi dòng chảy

người thương ơi bến ngược gió mùa xưa

 

phan rí một thời tôi ở trọ

vẳng tiếng em cười như thủy tinh

âm thanh của suối nguồn tươi mát

khuya khoắc trong tim thuở chúng mình

 

chợ lầu ghé vội về thương nhớ

đất của chàm thiêng hết lối về

âm vang chiêng trống thời mở đất

máu đẫm oan khiên đỏ bốn bề

 

xa mấy mùa xưa trời tháp cổ

áo chùng trắng mỏng mắt hời sâu

chiều hoang chim gáy chiều hoang lạnh

thương nhớ bơ phờ khói ô lâu

 

qua đèo yên ngựa vắng rợn người

mũi tên tai kiếp từ đâu lại

đỏ tía màu da ngựa bọc thây

xa quá đại ngàn xanh bến bãi

 

lạp mai cà ná vàng tháng chạp

long lanh vàng những giọt nến vàng

một thuở chàng theo chinh chiến cũ

kiều ơi nàng khóc ngất rừng thu

 

Mar 22 2018

Jan
30

bóng trời xanh ngái đôi bờ

em đừng quên nhé sương mờ nẽo thu

tình thu tình cũng phù du

tình đi dọ dẫm hoài thu cội tình

phồn hoa mỹ lệ phù vinh

nghìn xưa nước đổ trên mình tuyết sương

ai đang mơ chốn nguyệt đường

tằm tơ vướng sợi phù trường gối chăn

em hồi sinh một mùa trăng

tình trong hoan lạc nhọc nhằn dấu yêu

lao xao tiếng vọng nương chiều

thinh không vẳng tiếng quạ diều gọi nhau

trần gian một cõi tương chao

càn khôn hơ hải tiếng chào quạnh hiu

tơ tằm đan sợi mỹ miều

cõi tình cội phúc sương chiều buồn ơi

Tháng giêng mười tám

Jan
05

com

Jan
02

khai tâm linh nợ em rồi

cỏ cây tao ngộ bồi hồi cỏ cây

ngó lên gió cuộn xuồng mây

thiềm thừ chép miệng mưa đầy biển khơi

thương em yêu dấu không lời

dáng em vũ trụ xa ơi nẽo về

ngẫn ngơ mắt lệ hồn quê

riêng trời mộng mị tào khê nước ròng

nỗi khổ đau kiếp long đong

tang thương ngày ấy lòng vòng dấu chân

tôi gọi tôi dạ bâng khuâng

bên kia chân núi vô ngẩn trái ngang

tháng mười ơi nẳng võ vàng

bên sông chiều đã đò ngang em về

đến trời quê bỗng ê chề

mái Tây hiên cũng bốn bề bão vây

Bích huyền thủy tú cồn mây

hồn xanh xao cũng nơi này chốn xưa

khi trái tim mộng chưa vừa

sông trăng chênh chếch thiếu thừa ái ân

tạ ơn em bóng tà vân

bâng khuâng nỗi nhớ mây tầng bay nghiêng

cả hồn thu mạch hương huyền

thanh gươm ước hẹn xanh tuyền nương dâu

Tháng giêng 2018.